Thanh Thanh hỏi:
- Thật không? Có mấy Trại chủ đã vừa món hàng này rồi đấy à?
Hồng Thắng Hải đáp:
- Cứ mỗi một trại chúng phái hai người. Vậy từ hôm nọ đến nay tôi tính
ra bảy trại rồi.
Thanh Thanh nói:
- Như thế thì cũng vui đấy nhỉ?
Hồng Thắng Hải nghiêm nét mặt nói:
- Tiểu thơ, tục ngữ có câu: “Nhứt hổ nan địch quần hổ.” Mình tuy
không sợ chúng, nhưng vì hòm xiểng nhiều quá, muốn bảo vệ không
mất mát, cũng phải tốn công lắm mới được.
Thừa Chí gật đầu nói:
- Anh nói rất phải, tối nay chúng trú ngụ ở Thạch Giao, dù đi thêm vài
chục dặm còn hơn.
Khi tới trấn Thạch Giao vào trọ tại một khách sạn lớn. Thừa Chí cho
khuân hết cả mười chiếc hòm sắt vào trong phòng mình. Chàng cùng
chàng Câm ở chung một phòng. Các hòm sắt vừa khuân vào trong
phòng xong bỗng thấy hai tên đại hán ở ngoài đi vào đưa mắt nhìn
Thừa Chí, rồi mới hỏi phổ ky thuê phòng. Vài phút sau, lại có hai tên
đại hán khác tới thuê phòng. Thấy vậy, Thừa Chí đã nghĩ cách đối phó
liền.
Cơm tối xong, ai nấy trở về phòng nghỉ ngơi. Ngủ đến nửa đêm nghe
thấy trên mái nhà có tiếng động, biết là bọn giặc đã tới.
Thừa Chí ngồi dậy thắp nến trong phòng sáng choang rồi mở hòm sắt,
lấy một gói lớn, trong có trân châu, bảo thạch, phỉ thúy, mã não,…
Dưới ánh sáng của cây nến, các bảo vật tỏa chiếu hào quang ngũ sắc.
Chàng vừa lau chùi vừa ngắm nghía. Bỗng nghe thấy ngoài cửa sổ có
tiếng động nho nhỏ, chàng liếc mắt nhìn, thấy khe cửa có rất nhiều con
mắt đen ngó vào.
Lúc này, Hồng Thắng Hải đã nghe thấy tiếng động, không yên tâm liền
sang phòng Thừa Chí xem xét, đi gần tới nơi, mười mấy tên thám tử
của bọn giặc đều ẩn khuất ngay. Hồng Thắng Hải mỉm cười, khẽ gõ
cửa phòng Thừa Chí mấy cái.
Thừa Chí nói:
- Cứ vào.
Hồng Thắng Hải khẽ đẩy, cánh cửa mở liền thì ra cửa không cài then.
Y bước vào trong phòng thấy trong phòng châu báu hào quang chói lọi,
lóa cả mắt. Ngẩn người giây lát, y mới đến cạnh bàn, thấy trên bàn
những hạt trân châu to tướng bằng đầu ngón tay, những cành san hô dài
hơn thước. Những bảo thạch, và bích ngọc đều là những thứ vô giá.
Hồng Thắng Hải lúc đầu tưởng trong mười cái hòm sắt chứa đầy bạc
nên mới khiến nhiều bọn giặc lớn để ý đến như vậy, chớ y có ngờ đâu
trong đó lại chứa đầy những châu báu vô giá như thế. Y bước chân vào
giang hồ đã lâu năm, kiến thức cũng khá nhiều rồi nhưng y chưa hề
trong thấy những bảo vật quý giá như thế này bao giờ, không hiểu Viên
công lấy ở đâu ra, mà lại có nhiều đến như vậy, đi tới cạnh Thừa Chí,
khẽ hỏi:
- Viên tướng công để tôi cất những vật báu này đi nhé! Bên ngoài có
người dòm ngó đấy.
Thừa Chí cũng khẽ nói:
- Tôi lấy ra đây cốt để cho chúng trông thấy đấy.
Vừa nói chàng vừa tới cạnh bàn cầm một chuỗi trân châu lên và nói:
- Anh thử đoán xem vào trong kinh, chuỗi trân châu này có thể bán
được bao nhiêu tiền?
Hồng Thắng Hải đáp:
- Vấn đề này tiểu nhân không được rõ lắm.
Thừa Chí lại nói:
- Tôi định bán mỗi hạt ít nhứt là ba trăm lạng. Chuỗi này có tất cả hai
mươi bốn hạt.
Hồng Thắng Hải nói:
- Nếu vậy có thể bán được một vạn lạng đấy.
Thừa Chí hỏi:
- Tại sao anh lại bảo bán được một vạn lạng?
Hồng Thắng Hải đáp:
- Thưa Tướng công, vì chuỗi hạt này to và tròn đều cả như thế này rất
hiếm, lại thêm màu sắc đẹp đẽ. Thật khó mà kiếm được một chuỗi khác
giống như thế. Cho nên tiểu nhân mới nói có thể bán được một vạn
lạng như vậy.
Bọn giặc đứng dòm ngó bên ngoài đều nghe hết lời nói của hai người.
Lòng tham xúi dục, tên nào tên nấy chỉ muốn nhảy ngay có lịnh, món
hàng này có nhiều sơn trại muốn nhúng tay vào, vậy phải chờ tất cả thủ
lãnh bàn định xong, mới ra tay hành động, để khỏi mất hòa khí với
nhau.
Chúng dòm ngó một lúc, rồi tên nào tên nấy trở về báo cáo cho thủ lãnh
mình hay.
Biết chúng đã đi rồi, Thừa Chí cả cười một hồi, xua tay bảo Hồng
Thắng Hải về phòng ngủ. Chàng vẫn để nguyên những châu báu trên
bàn mà đi ngủ.
Lại đi được hai ngày đường nữa, đã đến địa giới Tế Nam phủ, bọn giặc
theo dõi Thừa Chí càng ngày càng nhiều. Cậy có Thừa Chí võ nghệ
siêu quần và mình cũng không đến nỗi kém người, lúc đầu Hồng Thắng
Hải ung dung không sợ hãi gì cả, nhưng bây giờ càng ngày càng thấy
bọn giặc theo dõi nhiều và không thấy chúng ra tay, không biết chúng
định âm mưu gì, trong lòng bắt đầu hoảng sợ. Y liền đề nghị với Thừa
Chí đi đường bể thì an toàn hơn và cam đoan không có chuyện gì xảy
ra.
Thừa Chí cười nói:
- Tôi định dùng món châu báu này để kết nạp các anh hùng hào kiệt, dù
có mất hết cũng không sao. Tiền tài là thân ngoại chi vật. Chúng ta cần
phải để nhân nghĩa lên trên hết.
Hồng Thắng Hải thấy chàng nói như vậy không tiện khuyên nữa. Ngày
hôm đó đi tới thành Vũ, vào khách sạn nghỉ ngơi, Thanh Thanh tánh ưa
hoạt động, một mình vào trong thành du lâm. Thừa Chí nghĩ thầm: “Có
không biết bao nhiêu đôi mắt dòm ngó những châu báu này, ta chỉ sơ
xuất một tí là xảy ra chuyện ngay.”
Vì vậy, chàng với chàng Câm hai người không dám rời khỏi khách sạn.
Một giờ sau, Thanh Thanh hớn hở trở về, mỗi tay cầm một cái lồng tre
nhỏ, mỗi lồng có một con dế, kêu “chích, chích” nhức cả tai. Nàng biếu
một con cho Thừa Chí và nói:
- Mỗi con em mua hai mươi tiền đấy. Anh treo ở trong màn, đêm đến
nó kêu nghe thú lắm.
Thừa Chí vui cười đỡ lấy rồi chàng bỗng vừa cười vừa hỏi:
- Ở ngoài phố chú có gặp thấy ai không?
Thanh Thanh ngạc nhiên nói:
- Không, anh hỏi gặp ai cơ chứ?
Thừa Chí nói:
- Lưng chú đã bị người ta đánh dấu vết, chú có biết không?
Thanh Thanh vội chạy về phòng mình cởi áo ngoài ra xem, quả nhiên
trông thấy phía sau lưng có một cái vòng viết bằng phấn trắng. Nàng
đoán chắc lúc mải mua dế, bị người ta vẽ mà không biết. Vừa xấu hổ,
vừa tức giận, nàng nói vói Thừa Chí rằng:
- Anh đi bắt tên đó về cho em đánh nó một trận.
Thừa Chí cười nói:
- Tôi biết đi đâu tìm bây giờ?
Thanh Thanh nghĩ giây lát rồi bỗng nói:
- Bây giờ anh đi dạo phố, giả bộ khờ khạo không để ý…
Thừa Chí vội cướp lời nói rằng:
- Bắt chước hình dạng của chú hồi nãy sẽ có người đến vẽ vào lưng tôi
phải không?
Thanh Thanh cười nói:
- Phải đấy, anh đi mau đi.
Không thể thoái thác được, Thừa Chí dặn nàng và Hồng Thắng Hải cẩn
thận trông coi những hòm xiểng rồi ung dung ra đi.
Thành Vũ là một thành phố náo nhiệt, kẻ tới người đi lại vốn chen
chúc. Vừa ra khỏi cửa phòng đã có một người rón rén theo sau. Thừa
Chí nghĩ thầm: “Giỏi thật, chúng bay ngày càng táo gan, không những
theo dõi tài báu của chúng ta và con theo dõi từng người một. Nhưng
chúng viết cái vòng trắng vào lưng chú Thanh để làm gì? Chúng nó làm
như vậy có khác gì bảo cho chúng ta đề phòng trước?”
Nghĩ ngợi giây phút, chàng đã hiểu dụng ý của chúng rồi, liền nghĩ:
“Có lẽ là một nhóm nào muốn độc chiếm nên chúng đánh dấu vào
người, vào xe của chúng ta để cho những nhóm khác biết để đừng có
nhúng tay vào.”
Nghĩ đoạn, chàng lẳng lặng len vào chỗ đám đông người. Quả nhiên
người nọ cũng theo dõi chàng từng bước một, đến trước cửa một nhà
thợ sắt, chàng giả vờ đứng xem người ta đúc dao, chờ người nọ đi gần
tới nơi, đột nhiên quay lại giơ tay ra điểm vào yếu huyệt của người nọ.
Người đó bị tê liệt hẳn nửa mình, rồi bị Thừa Chí khẽ kéo đi. Tới một
ngõ hẻm vắng, Thừa Chí liền hỏi:
- Anh là thủ hạ của ai?
Người đó đau đến nỗi đầu toát đầy mồ hôi, bị Thừa Chí dùng sức bóp
mạnh một cái, lại càng chịu không nổi, vội nói:
- Xin ông buông tay mau, đừng bóp gãy xương của cháu?
Thừa Chí cười nói:
- Anh không chịu nói, tôi sẽ bẻ gãy xương cổ anh ngay.
Người nọ vội nói:
- Cháu nói, cháu nói. Tên cháu là Hoàng Nhị Mao, thủ hạ của Sa trại
chủ ở Ác Hổ Câu.
Thừa Chí hỏi:
- Anh muốn vẽ một cái vòng ở trên lưng tôi phải không? Anh vẽ như
thế để làm gì?
Hoàng Nhị Mao nói:
- Sa trại chủ sai cháu vẽ như vậy. Còn vẽ để làm gì cháu không được
rõ.
Thừa Chí hỏi:
- Sa trại chủ của anh hiện ở đâu?
Hoàng Nhị Mao nhìn ngược, nhìn xuôi nhưng vẫn không dám nói.
Thừa Chí lại bóp mạnh một cái, xuơng cổ tay người nọ kêu “lắc cắc.”
Y sợ Thừa Chí bóp gãy xương thật, vội nói:
- Sa trại chủ bảo cháu tối nay đều họp mặt ở chùa Tam Quang tại ngoại
thành.
Thừa Chí nói:
- Hay lắm, anh đưa đường dẫn tôi đi.
Không dám ương ngạnh nữa, Hoàng Nhị Mao đành phải dẫn Thừa Chí
tới chùa Tam Quang. Lúc ấy còn sớm, trong chùa không có bóng người
nào.
Chùa này đổ nát, bỏ hoang từ lâu, không có Sư hay ông Từ nào trông
coi cả.
Khám xét trước sau chùa một lần, Thừa Chí điểm thêm huyệt cho
Hoàng Nhị Mao câm, rồi vứt vào dưới khánh thờ. Một lát sau, chàng
nghe chân người ở xa đi tới, vội trốn vào đằng sau tượng Phật. Mấy
chục người bước vào trong chùa, rồi ngồi quây vòng tròn giữa đại điện.
Một người đàn bà lên tiếng nói:
- Nghiêm lão tứ, Lão ngũ, dẫn bốn anh em đi canh gác xung quanh, và
phái hai người lên trên nóc nhà nữa.
Vài phút sau trên mái nhà đã có tiếng chân người đi lại. Thừa Chí nghĩ
thầm và cười thầm: “Dù các ngươi có khôn ngoan như thế nào cũng
mặc, ta đã vào đây trước rồi.”
Lại qua một lát sau, bên ngoài tiếp tục lại có người đi vào trong chùa.
Chúng trò chuyện ồn ào vô cùng. Nghe chúng hàn huyên, Thừa Chí
mới rõ tám Trại chủ của tám Sơn trại lớn tỉnh Sơn Đông đều có mặt tụ
họp tại đây, nên chàng phải im hơi lặng tiếng, chớ không dám sơ ý như
trước nữa.
Lại nghe người đàn bà nói:
- Chúng ta đã dò xét rõ lắm rồi. Món hàng này quả thật là những vật
báu vô giá. Người áp tải là hai tên công tử bột khờ dại, và một tên bảo
tiêu là Hồng Thắng Hải, người của phái Bột Hải, võ nghệ khá cao
cường nhưng mãnh hổ địch sao nổi quần hổ. Nể y là anh em lục lâm
cùng một đường lối với chúng ta, tới lúc ra tay, chúng ta tha cho y khỏi
chết.
Một người khác nói:
- Về vấn đề cướp “tiêu” (hàng hày của báu) thì dễ như trở bàn tay,
không phải phiền tới Sa trại chủ, anh em chúng tôi xin phụ trách hết.
Nhưng còn vấn đề chia của thì chúng ta phải bàn định trước, để tránh
khỏi có sự tranh chấp mà mất cả hòa khí của nhau đi!
Tên Sa trại chủ nói:
- Tiểu đệ mời quý vị tới đây họp là vì vấn đề này đây!
Một người giọng nói thô lỗ lên tiếng:
- Món hàng này, anh em chúng tôi thấy trước tiên. Tôi xin đề nghị: khi
cướp được, chúng ta chia nó ra làm mười phần, Ác Hổ Câu chiếm hai
phần. Chúng tôi Sát Bảo Cương chiếm hai phần, còn mỗi trại chiếm
một phần.
Thừa Chí nghĩ: “Giỏi thật! Chưa chi chúng tới tụ họp tại đây để phân
chia những vật báu của ta rồi!”
Lại nghe thấy tên khác nói:
- Tại sao các anh lại được hai phần? Theo ý tôi, chia làm tám phần
công bằng hơn cả!
Sau đó, cả bọn cãi vã ồn ào mãi không ngớt. Lại có một tên giọng khàn
khàn nói:
- Chia làm mười phần và tám phần cũng không công bằng. Trại Ác Hổ
Câu có mấy nghìn anh em mà đoài hưởng ngang với Sát Bảo Cương
chỉ có ba trăm người hay sao? Theo ý tôi thì nên chia làm chín phần.
Ác Hổ Câu chiếm hai phần, còn bảy phần thì mỗi trại được một. Chúng
ta bầu Sa trại chủ làm thủ lãnh đứng lên chia và phân phát cho các trại.
Đại đa số cường đạo tán thành ý kiến đó, nên một số ít không bằng
lòng cũng phải nghe theo.
Tên Sa trại chủ nói:
- Nếu anh em đều tán thành như vậy, ngày mai chúng ta ra tay luôn. Và
nơi hành động nhận hàng tôi định ở Trương Trang. Vậy ngày mai xin
quý vị đưa hết đàn em tới đó!
Mọi người tán thành xong đều lần lượt ra khỏi căn chùa.
Bỏ mặc tên Hoàng Nhị Mao ở đó, Thừa Chí một mình trở về khách
điếm, kể hết những chuyện đã qua cho Thanh Thanh nghe.
Thanh Thanh khẽ nói:
- Thanh thế của đạo tặc lớn lao như vậy thật là đánh không hết và giết
không tận. Anh đã nghĩ cách gì đối phó chưa?
Thừa Chí đáp:
- Khi chúng tới, chúng ta hãy nhường nhịn trước, khi đã nhận ra tên
nào là giặc rồi, ta liền ra tay thộp ngực tên đó. Rắn mất đầu, bọn lâu la
của chúng phải chịu hàng ngay.
Thanh Thanh vỗ tay cười nói:
- Ý của anh rất hay.
Sáng ngày hôm sau, cơm nước xong, Thừa Chí ra lịnh lên đường. Suốt
dọc đường, bọn giặc thám thính đi lại như thoi đưa. Chúng táo bạo ra
mặt, không coi bọn Thừa Chí ra gì cả. Hồng Thắng Hải lo ngại nói:
- Viên tướng công, xét tình hình này chỉ trong ngày hôm nay thì chúng
hạ thủ đấy.
Thừa Chí nói:
- Anh cứ việc trông nom xe cộ, đừng để cho lừa, ngựa hoảng sợ chạy
tán loạn. Còn chống giặc đã có ba chúng tôi đối phó.
Hồng Thắng Hải vâng lời. Thừa Chí ra hiệu dặn chàng Câm, khi nào có
lịnh của chàng mới ra tay hành động, chuyên phụ trách bắt người thôi.
Chàng Câm gật đầu nhận lời.
Đi tới giờ thân, sắp tới Trương Trang, đằng trước có một khu rừng khá
rậm rạp, cây cối um tùm. Bỗng nghe mấy tiếng “o… o…” của những
cái tên bắn lên báo hiệu.
Vừa dứt, trong rừng rậm đã có mấy trăm tên đại hán ló ra, tên nào tên
nấy đều đầu chít khăn xanh, mặc quần áo đen, tay cầm khí giới, lẳng
lặng xông ra cản đường. Thấy vậy bọn phu xe liền cho ngừng xe lại, rồi
ôm đầu chui vào gầm xe. Đó là luật của bọn đạo tặc, hễ bọn phu xe cứ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét