Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014
6d4
Lặng đứng nhìn cô xoa đầu lũ trẻ, ánh mắt hiền và nụ cười
móm mém trên môi, lòng tôi xốn xang vô hạn. Cô ơi! Con đã
về, đứa học trò nhỏ luôn được cô ân cần khuyên dạy đã về
đây. Trong phút giây bùi ngùi cả tôi và cô đều khóc, cô ôm lấy
tôi không nói nên lời, mái tóc xanh hòa vào màu tóc trắng, và
cảm giác ấm áp của ngày nào ùa về như mới hôm qua. Cô kể
cho tôi nghe thật nhiều, cuộc đời giáo viên đày niềm vui và
cũng lắm nỗi buồn. Và tôi cảm nhận một điều, trái tim cô vẫn
tràn đầy nhiêt huyết, chính bầu nhiệt huyết ấy đã nuôi lớn tâm
hồn và thắp sáng ươc mơ tôi. Ngày hôm ấy sau trôi qua nhanh
quá, tôi ra về cô dõi mắt nhìn theo, ánh mắt trìu mến thân
thương nhưng làm lòng tôi khắc khoải. Thương cô nhiều
nhưng biết phải làm sao?
Thầy cô là vậy đó! Có những lớp học trò lớn lên mà
chưa từng trở lại thăm cô, nhưng ở nơi đây cô vẫn
mong chờ. Đời giáo viên duy nhất một niêm vui
nhưng mãi dến lúc xa rồi con mới hiểu, những khó
khăn, nghiêm khắc ngày nào, giờ đây đã trở thành bài
học quí đời thường là hành trang cho con vững bước
vào cuộc sống. Cầu chúc cho cô thật nhiều sức khỏe,
để con đươc hạnh phúc khi sà vào vòng tay ấm áp
của cô.
Lời Ru Của Thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Lời Ru Của Thầy
.Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình
Có ai hỏi tôi yêu nghề nào nhất.
Tôi trả lời yêu nhất giáo viên.
Giữa ánh sao và đêm dài vô tận.
Vẫn miệt mài quên cả thời gian.
Quả tim nóng mong sưởi đời bớt lạnh.
Ánh mắt say sưa xua nỗi u buồn.
Đêm về lật từng trang giáo án.
Nét chữ thân quen bao lần tới viết.
Mãi đậm màu tha thiết yêu thương.
Xếp bài, kia bao lần tôi chấm.
Điểm số hiện về bao nét mặt hồn nhiên.
Bao năm tháng miệt mài đèn sách.
Bao lo toan vất vả cuộc đời.
Sáng mai kia đứng bên bục giảng.
Tôi lẳng lặng cái nhìn trang giáo án.
Những dấu hỏi từ lâu được trả lời.
Ngẩn mặt nhìn những ánh mắt thơ
ngây.
Như gặp lại nụ cười thời thơ ấu.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét